Tòa Phúc thẩm Hoa Kỳ thuộc Khu vực 2 gần đây đã bác bỏ kháng cáo của Zuru Inc., xác định rằng các mô hình nhân vật Thế hệ Thứ ba của công ty này nằm trong phạm vi lệnh cấm tạm thời trước đó đối với Minifigure của Lego. Phán quyết này làm nổi bật việc áp dụng tinh tế luật nhãn hiệu, nhấn mạnh khó khăn trong việc chứng minh sự nhầm lẫn của người tiêu dùng và sự cần thiết phải giám sát liên tục trong các tranh chấp về sở hữu trí tuệ.
Vụ kiện pháp lý của Lego chống lại Zuru bắt nguồn từ năm 2019, khi công ty này khẳng định rằng các đồ chơi Thế hệ Đầu tiên của Zuru đã vi phạm bản quyền và nhãn hiệu của mình. Một tòa án quận tại Connecticut đã ban hành lệnh cấm tạm thời, ngăn cấm Zuru bán các mô hình nhân vật bị coi là tương tự đáng kể với Minifigure hoặc có khả năng gây hiểu lầm cho người tiêu dùng. Lệnh này sau đó đã được Tòa Phúc thẩm Hoa Kỳ thuộc Khu vực Liên bang duy trì.
Các phiên bản phát hành tiếp theo gồm mô hình nhân vật Thế hệ Thứ hai và Thứ ba đã dẫn đến các vụ kiện tụng mới. Tòa án quận kết luận rằng các thiết kế Thế hệ Thứ ba đủ điều kiện áp dụng theo lệnh cấm, viện dẫn cả sự giống nhau về mặt hình ảnh và khả năng gây hiểu lầm cho người tiêu dùng. Ban đầu, Tòa Khu vực 2 đã trả hồ sơ về, chỉ đạo tòa án quận áp dụng "phép thử quan sát viên thận trọng hơn" để đánh giá mức độ tương đồng.
Phép thử này, vốn loại bỏ các yếu tố thiết kế không được bảo hộ, yêu cầu các tòa án tập trung vào những đặc điểm cốt lõi định nghĩa nên một nhãn hiệu. Tòa án quận đã chỉ ra các đặc điểm như phần chốt nhô lên trên đầu Minifigure và đôi bàn tay hình chữ C là những yếu tố nhận diện then chốt. Phân tích chuyên gia xác nhận thiết kế của Lego mang tính phân biệt cao, trong khi đánh giá của Zuru bị coi là không đầy đủ.
Tòa Khu vực 2 đã duy trì quyết định của tòa án quận rằng các mô hình nhân vật Thế hệ Thứ ba có khả năng gây nhầm lẫn, viện dẫn các yếu tố như sự chồng lấn thị trường, sức mạnh thương hiệu của Lego và ý định bị cáo buộc của Zuru nhằm lách các biện pháp bảo hộ. Nhãn hiệu của Lego, được hậu thuẫn bởi hơn 200 triệu USD chi phí quảng cáo và 120 triệu mô hình đã bán ra, được coi là đủ mạnh để xứng đáng nhận được các biện pháp bảo vệ pháp lý.
Tòa án cũng lưu ý rằng phạm vi của lệnh cấm đã bao trùm các thiết kế Thế hệ Thứ ba, khiến vụ kháng cáo trở nên vô hiệu lực. Bằng cách bác bỏ vụ án do thiếu thẩm quyền, Tòa Khu vực 2 đã nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giám sát nhãn hiệu chủ động. Các doanh nghiệp phải đảm bảo sản phẩm của mình không xâm phạm các nhãn hiệu hiện có, vì ngay cả những điều chỉnh nhỏ trong thiết kế cũng có thể dẫn đến các rắc rối pháp lý.
Đối với các tổ chức quản lý danh mục nhãn hiệu, vụ việc này minh họa giá trị của việc rà soát thiết kế nghiêm ngặt và giám sát liên tục. Khả năng gây nhầm lẫn vượt ra ngoài các ngưỡng pháp lý, đại diện cho một rủi ro hữu hình đòi hỏi sự chú ý mang tính chiến lược.
IP Defender cung cấp dịch vụ giám sát thời gian thực các cơ sở dữ liệu nhãn hiệu quốc gia, xác định các xung đột và hành vi xâm phạm tiềm năng trên hơn 50 khu vực pháp lý, bao gồm EU, Hoa Kỳ và Úc. Trọng tâm của nền tảng này vào hoạt động giám sát liên tục phù hợp với nhu cầu ngày càng tăng trong việc bảo vệ sở hữu trí tuệ trong một thị trường năng động không ngừng.