Năm 2019, một công ty giải trí có trụ sở tại New Jersey đã nộp đơn đăng ký nhãn hiệu lên Văn phòng Bằng sáng chế và Nhãn hiệu Hoa Kỳ cho một loạt các dịch vụ, bao gồm sản xuất âm nhạc, ghi âm buổi biểu diễn và các dịch vụ liên quan đến giải trí. Nhãn hiệu này có chứa từ "Cognac", điều đã dấy lên lo ngại giữa các nhà sản xuất rượu cùng tên tại Pháp.
Bureau National Interprofessional du Cognac, một tổ chức của Pháp đại diện cho các nhà sản xuất rượu brandy Cognac, đã phản đối đơn đăng ký này. BNIC khẳng định rằng "Cognac" là một chỉ dẫn địa lý, dùng để chỉ các sản phẩm đến từ một vùng cụ thể tại Pháp. Việc sử dụng từ này trong một nhãn hiệu dành cho các dịch vụ không liên quan có thể gây hiểu lầm cho người tiêu dùng về nguồn gốc của hàng hóa hoặc dịch vụ.
Năm 2022, Hội đồng Xét xử và Kháng cáo Nhãn hiệu đã ra phán quyết ủng hộ BNIC. Hội đồng xác định rằng BNIC nắm giữ quyền độc đối với nhãn hiệu chứng nhận "Cognac" và việc sử dụng từ "Cognac" trong nhãn hiệu của công ty giải trí có thể gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng. Tuy nhiên, hội đồng cũng lưu ý rằng nhãn hiệu giải trí này có đủ tính khác biệt để tránh gây nhầm lẫn, chủ yếu bởi vì "Cologne & Cognac" tạo thành phần nổi bật của nhãn hiệu.
BNIC đã cung cấp bối cảnh lịch sử và văn hóa, nhấn mạnh rằng "Cognac" từ lâu đã gắn liền với âm nhạc, đặc biệt là trong cộng đồng hip-hop. Các nghệ sĩ như Snoop Dogg và 50 Cent đã hợp tác với các thương hiệu Cognac, củng cố mối liên hệ giữa sản phẩm này và ngành công nghiệp âm nhạc.
Mặc dù vậy, hội đồng đã bác bỏ khả năng gây nhầm lẫn theo Mục 2(d) của Đạo luật Nhãn hiệu, lập luận rằng tên thương hiệu trong nhãn hiệu giải trí sẽ chi phối nhận thức của người tiêu dùng. Hội đồng cũng bác bỏ yêu cầu về việc làm phai nhạt nhãn hiệu, với lý do đơn khiếu nại không đúng thủ tục.
Một ý kiến bất đồng từ Thẩm phán Wolfson đã thách thức lập luận của hội đồng, làm nổi bật sự trùng lặp mạnh mẽ giữa ngành âm nhạc và ngành công nghiệp Cognac. Ông lập luận rằng hội đồng đã không đánh giá đúng khả năng gây nhầm lẫn do sự chia sẻ đối tượng khán giả và các kênh thị trường.
BNIC đã kháng cáo phán quyết này lên Tòa án Phúc thẩm Liên bang Hoa Kỳ. Trong các buổi tranh luận miệng, ban hội thẩm tòa án đã báo hiệu rằng quyết định của hội đồng có khả năng sẽ bị bác bỏ. Các thẩm phán đã chỉ trích hội đồng vì không đánh giá đúng mức độ nổi tiếng của nhãn hiệu chứng nhận "Cognac" và vì đã đưa ra các giả định về nhận thức của người tiêu dùng.
Thẩm phán Clevenger lưu ý rằng hội đồng đã giả định sai lầm rằng sự hiện diện của từ "Cognac" trong nhãn hiệu giải trí sẽ tự động dẫn đến suy đoán rằng tên thương hiệu chiếm ưu thế. Thẩm phán Hughes chỉ ra rằng hội đồng đã không phân biệt đầy đủ giữa mức độ nổi tiếng của nhãn hiệu "Cognac" và chính tên thương hiệu đó.
Vụ việc này làm nổi bật những phức tạp của luật nhãn hiệu, đặc biệt là trong các trường hợp liên quan đến chỉ dẫn địa lý và nguy cơ gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng. Vụ việc cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giám sát nhãn hiệu, đặc biệt đối với các doanh nghiệp sử dụng những cái tên có thể mang ý nghĩa lịch sử hoặc văn hóa trong các ngành công nghiệp khác. Tranh chấp này cũng là minh họa cho những lo ngại xung quanh các vụ kiện UDRP khi các thương hiệu bị trùng lặp. Việc hiểu về hành vi chiếm dụng tên miền cũng rất cần thiết trong bối cảnh kỹ thuật số ngày nay.