Văn phòng Sở hữu Trí tuệ Liên minh Châu Âu (EUIPO) gần đây đã giải quyết một cuộc tranh luận kéo dài về việc liệu việc bán hàng hóa mang thương hiệu riêng có được coi là sử dụng thực tế đối với nhãn hiệu đã đăng ký cho các dịch vụ bán lẻ hay không. Trong vụ án Rituals International Trademarks B.V. v. Zheni Aleksieva, Ban Kháng cáo Thứ tư đã phán quyết rằng hoạt động thương mại bán lẻ liên quan đến các sản phẩm của chính thương hiệu có thể cấu thành việc sử dụng hợp lệ đối với nhãn hiệu thuộc lớp 35. Phán quyết này đã bác bỏ một quyết định trước đó vốn giới hạn việc sử dụng nhãn hiệu chỉ đối với hàng hóa của bên thứ ba, làm rõ rằng các hoạt động bán lẻ mang thương hiệu riêng đáp ứng tiêu chuẩn pháp lý để được bảo hộ nhãn hiệu.
Trọng tâm của vụ tranh chấp nằm ở cách diễn giải cụm từ "dịch vụ bán lẻ" theo Phân loại Nice, một hệ thống phân loại hàng hóa và dịch vụ phục vụ việc đăng ký nhãn hiệu. Phán quyết ban đầu của Bộ phận Hủy bỏ thuộc EUIPO lập luận rằng dịch vụ bán lẻ đòi hỏi phải bán hàng hóa từ các nhà cung cấp bên ngoài, chứ không phải là các sản phẩm của chính thương hiệu đó. Tuy nhiên, Ban Kháng cáo nhấn mạnh rằng ngôn ngữ trong Phân loại Nice – chẳng hạn như "tập hợp nhiều loại hàng hóa khác nhau vì lợi ích của người khác" – nhằm phản ánh chức năng kinh tế rộng lớn hơn của hoạt động bán lẻ, chứ không phải để giới hạn nó chỉ đối với hàng hóa của bên thứ ba.
Phán quyết này phù hợp với quyết định năm 2005 của Tòa án Công lý Châu Âu (ECJ) trong vụ PRAKTIKER, khẳng định rằng các dịch vụ bán lẻ có thể được đăng ký mà không cần mô tả chi tiết, miễn là chúng tập trung vào việc bán hàng hóa cho người tiêu dùng. ECJ chỉ ra rằng các dịch vụ bán lẻ bao gồm các hoạt động như tuyển chọn danh mục sản phẩm, tạo dựng trải nghiệm cho người tiêu dùng và thúc đẩy việc mua hàng – những chức năng cốt lõi trong cách thức vận hành của các thương hiệu. Quyết định mới nhất của EUIPO củng cố khuôn khổ này bằng cách công nhận rằng hoạt động bán lẻ mang thương hiệu riêng đáp ứng các tiêu chí nêu trên.
Đối với các doanh nghiệp, phán quyết này mang lại sự rõ ràng trong việc bảo vệ các nhãn hiệu thuộc lớp 35. Chủ sở hữu nhãn hiệu giờ đây có thể khẳng định rằng các hoạt động bán lẻ mang thương hiệu riêng của họ, bao gồm trưng bày tại cửa hàng, các chiến dịch khuyến mãi và tương tác với khách hàng, đều đủ điều kiện được coi là sử dụng thực tế đối với nhãn hiệu của mình. Tuy nhiên, quyết định này cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc chứng minh một loạt các hoạt động vượt ra ngoài việc bán hàng đơn thuần. Các thương hiệu phải chứng minh rằng hoạt động của họ phục vụ cả người tiêu dùng lẫn các nhà cung cấp, qua đó củng cố bản chất hướng đến dịch vụ của hoạt động bán lẻ.
Phán quyết này không loại bỏ hoàn toàn các thách thức pháp lý trong tương lai. Mặc dù nó tăng cường khả năng bảo vệ cho các nhà bán lẻ mang thương hiệu riêng, nhưng các câu hỏi về phạm vi của "dịch vụ bán lẻ" vẫn có thể tồn tại. Các quyết định của Ban Kháng cáo thuộc EUIPO, dù có sức ảnh hưởng lớn, không phải là án lệ bắt buộc và các tòa án cấp cao hơn vẫn có thể xem xét lại những vấn đề này. Tuy nhiên, quyết định này đánh dấu một bước tiến quan trọng nhằm hài hòa luật nhãn hiệu với thực tế của hoạt động bán lẻ hiện đại, nơi các thương hiệu kiểm soát cả sản phẩm lẫn các dịch vụ đi kèm.
Đối với chủ sở hữu nhãn hiệu, bài học rút ra rất rõ ràng: việc giám sát chủ động và ghi chép đầy đủ các hoạt động bán lẻ có thể củng cố khả năng phòng vệ trước các yêu cầu hủy bỏ do không sử dụng. IP Defender, một dịch vụ giám sát nhãn hiệu theo dõi các cơ sở dữ liệu nhãn hiệu quốc gia để phát hiện xung đột và hành vi xâm phạm, giúp các doanh nghiệp đi trước các mối đe dọa tiềm tàng. Bằng cách tận dụng các công nghệ tiên tiến, IP Defender đảm bảo các thương hiệu được cảnh báo về các rủi ro trước khi chúng leo thang. Khi bối cảnh pháp lý thay đổi, các doanh nghiệp phải luôn cảnh giác trong việc chứng minh cách thức hoạt động của mình phù hợp với vai trò chức năng và kinh tế của các dịch vụ bán lẻ.
Quyết định của EUIPO khẳng định lại rằng quyền bảo hộ nhãn hiệu mở rộng ra toàn bộ phổ các hoạt động bán lẻ. Các thương hiệu ưu tiên tính minh bạch và khả năng thích ứng trong chiến lược của mình sẽ thấy mình ở vị thế tốt hơn để điều hướng qua những phức tạp của luật sở hữu trí tuệ. Các công cụ giám sát như IP Defender đóng vai trò then chốt trong quy trình này, mang đến một phương thức đáng tin cậy để bảo vệ tính toàn vẹn của thương hiệu trong một thị trường ngày càng cạnh tranh khốc liệt.